[Nón lá Ba Tri] Hai.

–       Anh Việt ơi, má kêu anh hái trái dừa mời khách.

Nghe tiếng gọi của cô em gái, cậu trai trẻ dừng kéo đờn cò rồi ngước lên. Con trai mười sáu có gương mặt thanh tú, tuy khung xương có phần nam tính mạnh mẽ thì độ thanh mảnh của đôi mày lá liễu lại khiến gương mật nhu hòa đi hẳn. Đặc biệt đôi mắt của cậu ta sáng và sâu, lộ rõ nhiều xúc cảm.

Continue reading “[Nón lá Ba Tri] Hai.”

Advertisements

[Nón lá Ba Tri] Một.

Phủ Cai bạ tỉnh Vĩnh Long hôm nay có khách quý đến nỗi chính bà phủ Ngọc Hương thường ngày lười nhác cũng phải tự mình mang khay rượu ra sân sau mời khách.

Ông khách này rất thích sân sau của phủ, lần nào đến chơi cũng nhất quyết ra xem hòn non bộ và mấy lồng chim quý chứ không chịu ngồi ở phòng khách. Thấy vợ mình đích thân mang rượu đến, ông Cai bạ Lưu Dực mỉm cười hài lòng, đoạn lấy rượu rót mời khách một chén. Ông Cai bạ đã ngoài năm mươi, tóc pha hai màu, nhưng thái độ với ông khách chưa đến ba mươi có mười phần cung kính.

Continue reading “[Nón lá Ba Tri] Một.”

[Tản mạn] khép màn

Tôi ước gì chúng ta có thể khép màn.

Bây giờ đây, khi năm 2017 kết thúc rồi, chúng ta sẽ tự bảo, ôi may quá đến lúc khép màn rồi. Khép rồi quên và bắt đầu lại. Nhưng không. Quá khứ vẫn ám ảnh hiện tại và tương lai, và chúng ta không biết cuộc đời mình là hài kịch hay bi kịch, nhạt nhẽo hay nhiều cao trào, tràn ngập nụ cười hay đong đầy nước mắt. Tận cho đến giây phút cuối cùng, chúng ta không thể nào biết được.

Tôi từng để một dòng ghi chú trên blog này là “viết để rồi quên”, giống như cách mỗi thương hiệu có một dòng ghi chú ngắn gọn trong mỗi đoạn quảng cáo. Đấy là thương hiệu của tôi, là điều tôi muốn nhắn nhủ đến bạn đọc và chính mình.

Viết để rồi quên.

Phép màu kỳ diệu nhất trên cuộc đời này là được phép quên. Hình phạt đau đớn nhất lại chính là bị lãng quên. Trong ngữ cảnh của bài tản mạn này, tôi muốn nói đến khả năng quên đi những chuyện không hay, tức là phép màu kỳ diệu nhất. Giá như mình quên đi và không suy nghĩ gì nữa, mọi buồn đau sẽ nhạt đi nhanh lắm.

Nhưng cũng không ổn.

Nếu mình không nhớ thứ gì làm mình đau khổ, buồn bực, mình sẽ lại giẫm phải cái đinh đáng ghét ấy một hoặc nhiều lần nữa. Thế nên mình phải nhớ. Nhưng nhớ thì mình nặng lòng. Vòng luẩn quẩn này không có lời giải đáp. Thế nào thì mình cũng…bó tay đầu hàng.

Tôi hay viết ra một vấn đề và không bao giờ nghĩ được cách giải quyết. Tôi viết ra chỉ vì cảm thấy mình phải viết ra, không viết không được. Quy lại thì tôi “viết để mà viết” thôi, chẳng có mục đích gì cả.

Thế mà mỗi người đều rất cần một mục đích trong cuộc đời. Mục đích của riêng mình và dành cho riêng mình. Trong năm 2018, tôi muốn mình tìm ra mục đích ấy. Còn mục tiêu ngắn hạn hơn là đừng làm bản thân mình đau nữa, phải nhớ mình từng giẫm đinh lúc nào, cái đinh trông ra sao, và mình chảy máu nhiều thế nào.

Thế thôi, tôi viết vẩn vơ. Mong các bạn trong năm mới hoặc sẽ tìm ra được một mục đích cho mình, hoặc sẽ tiến gần hơn đến mục đích mà bạn vốn đã nhìn ra.

Tôi đang viết trở lại, vì dù mục đích cuộc đời này là thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ không bao giờ dừng viết được.

[Thơ] mùa em

gió thổi nhiều đêm nay
sao mặt đường không thở
lá vàng đầy ngõ nhớ
trăng chở vài mối mơ

anh đang mải làm thơ
bỗng từ đâu lá gọi
ly rượu đang uống dở
cũng im ắng bồi hồi

hình như thu chết rồi
còn gì mà tiếc nữa!

còn gì mà viết nữa
lá trên đường đã thưa
trăng bỏ về hay chưa
mà gió vừa ngủ gật

rượu đắng ngon như mật
đời bỗng chật vì em
về theo những cơn men
liệm hồn anh tím ngắt

[Thơ] mày, tao

mày đã thua rồi
khi chân không đi
khi cứ nằm lỳ
ở hoài một chỗ

mày đã chết rồi
từ ngày vừa thức
trang in giấy mực
một dòng máu khô

sao mày cứ mãi ngẩn ngơ
nhìn đời trôi vút qua mơ thành sầu
sao mày cứ mãi cúi đầu
nghe thanh chìm xuống nghe màu phai trôi

sao mày cứ nhắc nhớ tôi

bao năm xưa cũ phải thôi lâu rồi
nhưng khi trí nhớ rung đến bồi hồi
thổi ra từ não một ngày mơ xa
đâm đít tao này người tình hôm qua
sao mà cứ mãi vờn nhau làm gì
giấc mơ thì cũng mơ nặng như chì
làm sao mà biết dòng người đi qua
thế này còn thiết gì mày với ta

non sông luân chuyển chim sa cũng đành
chim sa sa đến một cành
đâu còn đâu nữa những nhành xuân tươi

thói đời là thói rong chơi
sang thêm ngày nữa là vơi tạm sầu
thói đời là thói buồn rầu
rượu đêm không đủ để đầu thôi đau

mày tao cứ thích làm khổ nhau
vọc chim là để làm thông đầu
bắn ra một khối tinh trùng não
sao chẳng bao giờ mày hiểu tao

tao phải làm sao
phải làm sao