[Thơ] bên

ngày chín tháng tư năm hai nghìn mười bảy

mai em đi rồi
anh không giữ sao
chẳng nói lời nào
tay không níu áo

anh ngồi lặng lẽ
thở thuốc vào đêm
em gối êm đềm
giả vờ say ngủ

em nhìn cánh tủ
đã đóng từ lâu
miệng nhẩm nguyện cầu
một lời nho nhỏ

anh nhìn bãi cỏ
xa vút mênh mông
rực sáng đỏ hồng
mặt trời đứng ngóng

đằng sau con sóng
là phút bình yên
vỏ ốc thật hiền
nằm ngoan trên bãi

mai em xa mãi
anh không cản sao
chẳng nói lời nào
sóng gào mê mải

Advertisements

[Tản mạn] Thanh

Thanh là âm thanh.

Âm thanh của hồn quê đất Bắc, âm thanh của buổi đầu nền tân nhạc Việt Nam, âm thanh của ái tình sướt mướt thuở chàng và nàng kéo dài đến buổi anh và em, âm thanh của tiếng khóc cười cho mệnh nước nổi trôi, âm thanh của Việt Nam thế kỷ hai mươi.

Giọng hát Thái Thanh chưa bao giờ là giọng hát tôi thích nhất. Giọng bà quá mùi, quá ướt, quá kịch. Thế nhưng, tôi tin chắc rằng tất cả những ai đã từng nghe giọng hát Thái Thanh đều phải kinh ngạc. Đến cả “giọng hát vàng ròng” Lệ Thu khi đi lưu diễn ở Nhật còn phải nói rằng “Nếu chị Thái Thanh có mặt ở đây và hát, mọi người sẽ cúi đầu khâm phục.”

Khâm phục là vì giọng hát bà quá điêu luyện và tình cảm. Trong thời buổi ở Việt Nam còn chưa có một trường dạy thanh nhạc nào, bà tự học bằng sách tiếng Pháp rồi lại kết hợp với kỹ thuật thanh nhạc phương Đông, tạo ra lối hát hàn lâm phương Tây mà vẫn đậm chất chèo. Người gì mà tài quá, hát nhạc Pháp bài “Dòng sông xanh” đã hay rồi mà lại còn có thể ngọt ngào với ái tình làng quê trong “Nụ tầm xuân” cho được.

Thực ra, bà Thái Thanh không phải là người tiên phong, cũng không phải là tài năng duy nhất. Cùng thời với bà còn có chị bà Thái Hằng hay bà Kim Tước cũng rất nổi bật, hay ngoài Bắc còn có NSND Thương Huyền chẳng hạn. Nhưng theo cảm nhận cá nhân của tôi, giọng hát Thái Thanh uyển chuyển và gần gũi nhất. Đó là giọng hát kết hợp nhuần nhuyễn Đông Tây, mượt mà không gượng ép, dù cách chọn cao độ và lối giả thanh khá giống với thế hệ cùng lứa thì cách phát âm lại tự nhiên, tròn rõ hơn rất nhiều.

Cá nhân tôi thích giọng nữ trầm và lạnh như Khánh Ly hay Thanh Lam hơn, nhưng có những bài rất cần màu giọng chói sáng mãnh liệt của Thái Thanh. Chẳng hạn như trường ca “Hòn vọng phu” của Lê Thương chỉ hùng tráng, bi ai nhất khi được trình bày với giọng hát vượt thời gian của bà. Hay như bài “Buồn tàn thu” của Văn Cao tuy được biết đến sau này qua giọng hát Ánh Tuyết thì vẫn không thể nào đủ bị luỵ như khi Thái Thanh hát được. Chỉ một câu đầu “ai lướt đi ngoài sương gió” là đã thấy rét trong lòng rồi.

Giọng hát Thái Thanh rất phù hợp với những bài tân nhạc buổi đầu của Phạm Duy và đặc biệt là Văn Cao. Cái thuở chàng và nàng, cái thuở vọng phu, cái thuở đan áo cho chồng, cái thuở giao thời vẫn còn man mác Kiều Vân, chưa có ai hát ra được bằng Thái Thanh. Nhạc Việt về sau đã chuyển mình, nói về tình cảm lứa đôi theo chiều hướng hiện đại hơn, cũng cần những giọng hát trẻ trung hơn, nhưng nếu muốn hoài cổ một tí thì giọng hát Thái Thanh chắc chắn là lựa chọn số một.

Thái Thanh hát rất tuyệt nhạc Phạm Duy cũng là vì trong giọng bà có chất xưa. Những ngôn từ giản dị, chân chất như “trèo lên cây bưởi hái hoa” hay “trèo lên cây bưởi khóc người rưng rưng” bây giờ không ai nghĩ đến mà viết ra được, viết rồi cũng chẳng có ai hát được. Tôi thích cách dùng từ thời Phạm Duy vì nó rất phóng khoáng mà vẫn ý nghĩa vô cùng. Người làm thơ, làm nhạc không sợ “làm đau” từ ngữ vì họ viết rất hồn nhiên. Dùng từ “hồn nhiên” này nhiều người sẽ bảo không phù hợp, nhưng sự sáng tạo ngôn từ một cách thoải mái, không bị sáo rỗng tôi không tìm được ở nhạc Việt sau này. Và giọng hát Thái Thanh vô cùng thích hợp với những ngôn từ hơi hơi xưa cũ đó.

Mọi người tôn bà là “Giọng hát vượt thời gian”, tôi thấy hoàn toàn xứng đáng. Cho đến nay, chưa có giọng hát nào tụ họp mọi yếu tố hào sảng, bi thương, sầu não, khoan thai, hùng tráng, thẹn thùng như thế. Qua thời gian, nền tân nhạc Việt Nam đã thay đổi rất nhiều, nhưng người trong nghề và nhiều khán giả vẫn luôn nhớ về bà như một tượng đài của nhạc Việt.

Bài cuối cùng trong chuỗi tản mạn về những ca sĩ Việt Nam, tôi xin được dành cho giọng hát Thái Thanh. Cho dù hiện nay bà đã không còn hát nữa, tôi tin chắc mình và nhiều người vẫn đôi khi mở lại nhạc Thái Thanh nghe để rồi thấy cảm phục và yêu quý.

Nói đến giọng hát Thái Thanh, không thể không nói đến bản tình ca đất nước hay nhất mà tôi từng biết do nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác. Âm thanh của Việt Nam, của Lý Lê Trần, của máu sông Hồng và sông Cửu Long, sẽ không có một ai, dù là những giọng hát tuyệt vời như Mỹ Linh hay Nguyên Thảo, thay thế được.

Xin cảm ơn và chúc bà mạnh khỏe.

[Châu] Bốn: Máu.

Lời đầu tiên, xin được cảm ơn tất cả những ai đã, đang, và sẽ theo dõi blog này. Tết đến, hy vọng mọi người thân tâm an lạc, được bình yên và nhiều sức khỏe. Có nhiều lần tôi mất cảm hứng không viết được, nhưng cuối cùng vẫn cố gắng hoàn thành vì biết có ít nhất một người, chỉ cần một người thôi cũng được, đọc được những dòng chữ vu vơ không đầu không đuôi này.

Tôi rất tâm huyết với dự án “Châu” này. Tôi hiện đại hóa mọi chi tiết từ truyện thần thoại, nhưng vẫn giữ cốt lõi là tình yêu mù quáng. Tình yêu không có tội, nên tôi luôn thắc mắc vì sao Thủy và Châu lại hành xử như thế. Có quá nhiều lỗ hổng trong hành vi của họ, mà theo thiển ý của tôi, một phần trong họ biết là sai nhưng vẫn đâm đầu vào. Thôi thì thương nhau cởi áo cho nhau, móc tim gửi phận dúi vào tay nhau. Cứ dúi vào như thế mà không cần biết người kia có nên nhận hay không.

Giải thích dông dài là thế, cả “Tấm” và “Châu” chỉ là cách tôi tự giải đáp thắc mắc của mình. Cảm ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ!

 

==

 

Bốn: Máu.

 

Kim Quy không phải là một thứ vũ khí. Kim Quy cũng không phải là một con người có tài năng siêu việt. Kim Quy càng không phải là thần thánh hay một sức mạnh siêu nhiên.

Kim Quy là một chức danh, hay đúng hơn là biệt hiệu của người đứng đầu bộ quốc phòng.

Kim Quy luôn là phụ nữ, nhưng chỉ là vô tình thôi. Không có quy định nào bắt buộc Kim Quy phải là nam hay nữ, nhưng từ đời bà cố em cho đến mẹ em, họ đều sinh con gái. Mẹ em đã rất mong có con trai.

Con gái không có quyền khóc.

Anh gọi nó là chế độ mẫu hệ trá hình cũng đúng. Đàn ông luôn là vua đứng đầu đất nước, nhưng quyền lực quân sự đã nằm trong tay phụ nữ bốn đời nay. Chỉ có điều, tận trong thâm tâm mỗi người Kim Quy, mỗi người vợ, mỗi người mẹ, họ đều muốn vòng luẩn quẩn này kết thúc.

Em nhìn thấy mẹ em khóc một lần. Đêm trước khi qua đời, bà khóc trên giường bệnh. Em buồn và giận. Hôm sau, trước khi mất, mẹ lại tát em, bảo con gái không có quyền khóc.

Làm thế nào thì mới đúng đây, anh nhỉ?

Continue reading

[Tản mạn] Thu

Tôi biết đến cô Lệ Thu nói riêng và các ca sĩ trước 1975 nói chung là nhờ mẹ. Mẹ bảo ngày xưa có cô Thái Thanh hát rất hay nhạc Phạm Duy, có cô Khánh Ly gắn liền với nhạc Trịnh Công Sơn, riêng cô Lệ Thu thì không gắn với một nhạc sĩ nào cả. Ấy thế mà mẹ thích nhất cô Lệ Thu. Tôi còn nhớ mẹ nằm võng, nghe “Kẻ ở – Mai chị về” của Cung Tiến hay “Xin còn gọi tên nhau” của Trường Sa, miệng lẩm nhẩm hát theo.

“Giọng hát vàng ròng” của cô Lệ Thu lúc còn trẻ thì khó có ai bằng được ở độ trữ tình dù cách hát không quá màu sắc. Có lẽ đây là giọng hát gần gũi nhất với các thế hệ sau này, vì dù cách phát âm nhả chữ vẫn mang đậm “hương xưa”, giọng hát Lệ Thu không quá mùi như Thái Thanh hay nặng nề như Khánh Ly. Vẻ đẹp của giọng hát Lệ Thu nằm ở những cao trào vang, sáng, mạnh mẽ và đầy nội lực.

Một điểm đặc biệt nữa là độ rung cuối câu  chữ. Cô rung nhiều, đều và rất rõ nhưng không tạo cảm giác khoe mẽ khiến người nghe “bội thực”. Độ rung đặc biệt này tăng thêm phần rực rỡ và trang trọng cho giọng hát, khi được sử dụng ở những nốt cao chói vói thì ánh chất “vàng ròng” rất rõ khiến người nghe thấy…sướng tai. Một ví dụ điển hình là trong bài “Tình khúc thứ nhất” của Vũ Thành An, cô hát hai chữ “giông bão” đẹp huy hoàng – ướt át nhưng rực lửa, uỷ mị nhưng đầy say mê. “Vàng” nhất của nhạc vàng chắc chỉ đến thế này mà thôi.

Tôi cũng thích cách phát âm nhả chữ của giọng hát Lệ Thu. Không cường điệu như Thái Thanh hay hờ hững như Khánh Ly, cô Lệ Thu phát âm chắc gọn từng con chữ, đĩnh đạc nhưng thoải mái và gần gũi. Sinh ra ở Hải Phòng (trước Vũ Thị Phượng đã có một người làm minh chứng cho con gái Hải Phòng phóng khoáng, mạnh mẽ trong cách ăn nói, hát hò nhé), trải qua thời thơ ấu ở Hà Đông, và thành danh ở Sài Gòn, cô nói và hát giọng Bắc chuẩn, dễ nghe và không tạo cảm giác chua gắt.

Dù không gắn tên tuổi mình với một nhạc sĩ nào, giọng hát Lệ Thu vẫn được khán giả và người trong nghề yêu mến. Những ai yêu quý “Hương xưa” của Cung Tiến, “Tình khúc thứ nhất” của Vũ Thành An, “Ngậm ngùi” của Phạm Duy, “Hạ Trắng” của Trịnh Công Sơn đều phải công nhận khó có giọng hát nào vượt qua giọng hát Lệ Thu ở những bài này. Riêng nhạc sĩ Phạm Duy còn yêu quý cô mà viết tặng bài “Nước mắt mùa thu”. “Giọng ca buồn bã vào trong đời úa” sinh ra là để khóc, “khóc cho cuộc tình”, “khóc thân phận mình” và hơn cả là “cho đời mất thần linh”. Có ai hát một từ “buồn bã” thôi mà khiến người nghe thấy tan nát cả trái tim cho tình yêu và cuộc đời như thế?

Nhắc đến cô Lệ Thu, tôi còn nhớ đến cặp song ca Lệ Thu – Khánh Ly tạo ra sức hút rất đặc biệt, gần giống như Thanh Lam – Hồng Nhung vậy. Nói vui bên lề một tí là có vài điểm tương đồng ở hai cặp đôi này, chẳng hạn như có một cô chị đầy đặn và một cô em gầy gò. Cô chị giọng mạnh hơn nhưng lại thường bè cho cô em. Giọng cô em hào sảng, vô tình lại rất hợp với nhạc Trịnh. Và đặc biệt, dù hai màu giọng khác nhau, khi quyện vào nhau lại hoà hợp không ngờ.

Chỉ tiếc là bây giờ, khi giọng hát Khánh Ly vẫn còn vang vọng khán phòng, giọng hát Lệ Thu đã khô cứng và đục nghẽn rất nhiều. Có lẽ thời gian vô tình không tha cho bất kỳ loại vàng nào, kể cả “vàng ròng” hay “vàng mười” thì cũng phải chịu thua. Thôi thì những ai đã nghe cô Lệ Thu hát lúc còn trẻ sẽ luôn giữ mãi trong lòng cảm xúc dạt dào khi cô tỏa sáng chói lói trong những tình khúc vàng vượt thời gian.

Xin chia sẻ một bài hát rất hay nhưng ít người biết của nhạc sĩ Phạm Duy được cô Lệ Thu trình bày rất thành công. Có một điều lạ là tôi thích nghe cô Lệ Thu hát về cái chết trong “Đừng bỏ em một mình” và đặc biệt là “Nếu một mai em sẽ qua đời”. Bài này có được Nguyên Thảo hát lại, nhưng tôi không thích chỗ chị Thảo sửa lời bài hát và hát “trông vời vợi”. Cô Lệ Thu hát đúng từ “vòi vói”; cao vòi vói mới lột tả được hết sự cuồng vĩ và bi tráng của tình yêu mà các thi sĩ, nhạc sĩ ngày xưa muốn lột tả. Người trẻ có thể gắn mắc “sến”, nhưng cách thể hiện này có một sự quyến rũ đặc biệt mà giọng hát Lệ Thu truyền tải vô cùng thành công.

Sến không ngần ngại, sống là để yêu, yêu đến chết được ngày mai – nỗi đau huy hoàng đẹp đẽ đó sẽ khó có ai lột tả được như Lệ Thu.

 

[Châu] Ba: Sữa.

chau

Bản năng.

Nàng nhìn bàn cờ một lúc rồi nói trong khi lấy mất con xe của tôi.

Có những điều phụ nữ không vượt qua được. Bản năng. Anh nói đúng, đàn ông cũng thế thôi, chỉ là ở một dạng thức khác. Nhưng đàn ông và đàn bà có chung một điểm, đó là khi họ không vượt qua được bản năng, họ tự làm khổ mình và làm khổ đối phương.

Em tin giáo dục có thể thay đổi điều đó. Không, em không nói chuyện thay đổi bản năng. Em đang nói đến cách con người đối mặt với sự thật khi họ không thể vượt qua được bản năng. Giáo dục có thể làm con người hoàn mỹ hơn. Giáo dục đi đôi với kỷ luật, hai yếu tố này sẽ khiến loài người áp chế được bản năng của mình.

Đừng cau mày, em biết là không có thứ gì hoàn mỹ cả, nhưng chúng ta phải cố gắng tiệm cận sự hoàn mỹ.

Nàng cười, đá con vua của tôi khỏi bàn cờ.

À suýt nữa quên mất, em có thai rồi.

  Continue reading