[Truyện ngắn] Tình yêu

Đôi lời mở đầu: Tôi không bao giờ nghĩ truyện ngắn “Trách nhiệm” sẽ có phần hai, phần ba, và bây giờ là phần bốn. Đây chắc chắn là phần cuối cùng. Tôi viết “Nghĩa tình” để cân bằng lại sự đau thương của “Trách nhiệm”, rồi lại viết “Duyên nợ” để đưa mọi thứ trở về điểm khởi đầu. Sự ảo tưởng khiến tình yêu tan nát.

Nhưng tình yêu vẫn là tình yêu. Trách nhiệm, nghĩa tình, và duyên nợ đều là những mảnh ghép của tình yêu, nhưng không có một mảnh ghép nào có thể khiến một mối quan hệ bền vững được. Tình yêu cần tất cả những mảnh ghép ấy. Phần cuối này, tuy ngắn, được viết ra nhằm truyền tải thông điệp đó.

Và trong tình yêu, trong cuộc sống, có thể có thật nhiều nỗi buồn, nhưng vẫn có rất nhiều những khoảnh khắc vui vẻ, hạnh phúc. Tiệc vui chóng tàn, tình yêu mãnh liệt mau chóng phai đi, nhưng nỗi đau dày vò trái tim rồi có lúc cũng sẽ nhạt dần.

Tất cả chúng ta đều muốn một happy ending, một cái kết hạnh phúc. Hạnh phúc không phải là điểm dừng, nhưng nỗi buồn cũng thế. Không thể vui mãi, không thể buồn hoài, vì cảm xúc là khoảnh khắc. Tôi tin mình viết ra phần cuối này không phải để xoa dịu tinh thần bản thân, mà đơn giản vì câu chuyện này xứng đáng một cái “kết” tròn vẹn. Không vui. Không buồn. Chỉ đơn giản là một chuỗi những khoảnh khắc tiếp sau, khi mà tất cả những nhân vật nhìn về quá khứ, nắm chặt hiện thực, và có lòng tin về tương lai.

Rồi có lúc, bỗng ta yêu mối tình thơ.

Những phần trước trong chuỗi truyện ngắn “Tình yêu”.

Trách nhiệm

Nghĩa tình

Duyên nợ

  Continue reading

[Châu] Bốn: Máu.

Lời đầu tiên, xin được cảm ơn tất cả những ai đã, đang, và sẽ theo dõi blog này. Tết đến, hy vọng mọi người thân tâm an lạc, được bình yên và nhiều sức khỏe. Có nhiều lần tôi mất cảm hứng không viết được, nhưng cuối cùng vẫn cố gắng hoàn thành vì biết có ít nhất một người, chỉ cần một người thôi cũng được, đọc được những dòng chữ vu vơ không đầu không đuôi này.

Tôi rất tâm huyết với dự án “Châu” này. Tôi hiện đại hóa mọi chi tiết từ truyện thần thoại, nhưng vẫn giữ cốt lõi là tình yêu mù quáng. Tình yêu không có tội, nên tôi luôn thắc mắc vì sao Thủy và Châu lại hành xử như thế. Có quá nhiều lỗ hổng trong hành vi của họ, mà theo thiển ý của tôi, một phần trong họ biết là sai nhưng vẫn đâm đầu vào. Thôi thì thương nhau cởi áo cho nhau, móc tim gửi phận dúi vào tay nhau. Cứ dúi vào như thế mà không cần biết người kia có nên nhận hay không.

Giải thích dông dài là thế, cả “Tấm” và “Châu” chỉ là cách tôi tự giải đáp thắc mắc của mình. Cảm ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ!

 

==

 

Bốn: Máu.

 

Kim Quy không phải là một thứ vũ khí. Kim Quy cũng không phải là một con người có tài năng siêu việt. Kim Quy càng không phải là thần thánh hay một sức mạnh siêu nhiên.

Kim Quy là một chức danh, hay đúng hơn là biệt hiệu của người đứng đầu bộ quốc phòng.

Kim Quy luôn là phụ nữ, nhưng chỉ là vô tình thôi. Không có quy định nào bắt buộc Kim Quy phải là nam hay nữ, nhưng từ đời bà cố em cho đến mẹ em, họ đều sinh con gái. Mẹ em đã rất mong có con trai.

Con gái không có quyền khóc.

Anh gọi nó là chế độ mẫu hệ trá hình cũng đúng. Đàn ông luôn là vua đứng đầu đất nước, nhưng quyền lực quân sự đã nằm trong tay phụ nữ bốn đời nay. Chỉ có điều, tận trong thâm tâm mỗi người Kim Quy, mỗi người vợ, mỗi người mẹ, họ đều muốn vòng luẩn quẩn này kết thúc.

Em nhìn thấy mẹ em khóc một lần. Đêm trước khi qua đời, bà khóc trên giường bệnh. Em buồn và giận. Hôm sau, trước khi mất, mẹ lại tát em, bảo con gái không có quyền khóc.

Làm thế nào thì mới đúng đây, anh nhỉ?

Continue reading

[Châu] Ba: Sữa.

chau

Bản năng.

Nàng nhìn bàn cờ một lúc rồi nói trong khi lấy mất con xe của tôi.

Có những điều phụ nữ không vượt qua được. Bản năng. Anh nói đúng, đàn ông cũng thế thôi, chỉ là ở một dạng thức khác. Nhưng đàn ông và đàn bà có chung một điểm, đó là khi họ không vượt qua được bản năng, họ tự làm khổ mình và làm khổ đối phương.

Em tin giáo dục có thể thay đổi điều đó. Không, em không nói chuyện thay đổi bản năng. Em đang nói đến cách con người đối mặt với sự thật khi họ không thể vượt qua được bản năng. Giáo dục có thể làm con người hoàn mỹ hơn. Giáo dục đi đôi với kỷ luật, hai yếu tố này sẽ khiến loài người áp chế được bản năng của mình.

Đừng cau mày, em biết là không có thứ gì hoàn mỹ cả, nhưng chúng ta phải cố gắng tiệm cận sự hoàn mỹ.

Nàng cười, đá con vua của tôi khỏi bàn cờ.

À suýt nữa quên mất, em có thai rồi.

  Continue reading

[Châu] Hai: Rượu.

Đầu tiên, xin cảm ơn các bạn một lần nữa. Hôm nay tình cờ thấy blog này có 200 followers, tôi rất vui. Thứ nữa là xin lỗi, đã lâu, lâu lắm rồi tôi mất cảm hứng, chỉ viết được mấy dòng thơ tục tĩu. Hôm nay cảm hứng trở lại, tôi viết tiếp phần hai của “Châu.” Phần một đăng vào tháng tám năm ngoái, đến tận bây giờ mới có phần hai, nhưng phần ba thì chắc không cần một năm mới viết xong.

“Châu” là dự án khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất trong khoảng thời gian này. Cả khi mất hoàn toàn cảm hứng, tôi vẫn cố gắng viết “Châu”, viết rồi lại xóa, xong phần hai này quả thực có chút khó khăn. Có lẽ là tôi viết ngày càng xuống dốc, nhưng tôi vẫn rất thích dự án này và sẽ cố gắng hoàn thành cho bằng được.

Mùa hè, mong mọi người mát mẻ. An lành!
Continue reading