[Thơ] đò

ngày hai mươi sáu tháng năm năm hai nghìn mười bảy

em đứng nhìn từ trên xuống
thấy mình quỳ ở bờ sông
anh dừng đò và chờ đợi
em mở mắt hóa thành không

nhưng không!

cây xanh ai trồng
lớn phao lớn phổng
tuổi hồng còn giữ
hoa tím đầu thư

đôi mắt anh rưng rưng
em nhìn và khiếp hãi
vút qua bờ qua bãi
đôi cánh vải anh may

em say
sống này
anh tắm
sông đây

anh ngày xưa là em hôm nay
những bước đi sẽ còn đổi khác
trên tươi mới những dòng hoan lạc
phụ bạc anh lặng lẽ lái đò

có nhiều khi
em vẫn lo
ấp mộng này
nở thành tro

[Thơ] tàu

ngày mười bốn tháng năm năm hai nghìn mười bảy

những chuyến tàu đi mãi
đành phải quay đầu đi về hướng ngược lại
mặc toa cuối cùng chạy vút phía sau

thuở bé chưa biết những con tàu
đã thấy buồn những thước phim khuôn sáo
có người chia tay đòi khóc nháo
có kẻ chân thành đuổi chạy theo

mỗi đoạn cảm tình là một lần thả neo
khi lìa đi thuyền sẽ buồn dang dở
bến ngóng đợi sẽ ngồi than thở
biển mặn mà nước mắt nằm mơ

những giấc mơ của những con tàu
toa nối toa không bao giờ chấm dứt
bánh ma sát trên đường ray cắn rứt
những nỗi niềm đánh thức mưa ngâu

mưa rơi trên những mái sầu
nhìn tàu đi mãi mà cầu thôi mưa

[Thơ] bên

ngày chín tháng tư năm hai nghìn mười bảy

mai em đi rồi
anh không giữ sao
chẳng nói lời nào
tay không níu áo

anh ngồi lặng lẽ
thở thuốc vào đêm
em gối êm đềm
giả vờ say ngủ

em nhìn cánh tủ
đã đóng từ lâu
miệng nhẩm nguyện cầu
một lời nho nhỏ

anh nhìn bãi cỏ
xa vút mênh mông
rực sáng đỏ hồng
mặt trời đứng ngóng

đằng sau con sóng
là phút bình yên
vỏ ốc thật hiền
nằm ngoan trên bãi

mai em xa mãi
anh không cản sao
chẳng nói lời nào
sóng gào mê mải

[Thơ] thu xanh

tặng chị, ngày hai mươi bảy tháng chín năm hai nghìn mười sáu

đếm tuổi mình bằng những mùa thu
đã bao giờ lá thôi vàng chưa nhỉ?
mùa thu lá xanh là mùa thu của chị
mùa thu lá vàng mặc mọi người lấy đi

bởi gió lùa qua lạnh có đôi khi
lòng trống đâu tươi mới được mấy thì
nỗi buồn cũ lắc đầu là qua hết
nhìn ra sau thấy còn người ở bên

lửa tình yêu nổ lốp đốp chẳng bền
lửa tình thân tí tách mà yên ả
gió mùa thu thổi qua không đổ ngã
ngọn lửa mình đã đốt cháy cùng nhau

một ngọn lửa tự nhiên rất bền lâu
đếm thu qua chưa bao giờ lụi tắt
chẳng bao giờ mình chị hiu hắt
vì thu xanh sẽ giữ mãi một màu

[Thơ] tháng chín

một ngày cuối tháng chín, nữu ước xám

img_1836

nắng tháng chín thanh
gió tháng chín mảnh
trăng tháng chín nhạt
mình tháng chín tan

sợi dây ép mỏng
tay vuốt thẳng băng
nước dãi ướt hàng
tình vào quên lãng

anh hãy hiểu cho em đã quên ngày tháng
mình hãy hiểu cho tôi bảng lảng đời thu
bởi vì còn một điều để vin vào và bám lấy
nên tháng chín ướt lầy mê man

có một chiếc lá vàng nhắc lời thở than