[Tản mạn] Giời mưa ở Huế

Mấy hôm nay nghe lại bài “Mưa trên phố Huế” do cô Hoàng Oanh hát, tôi chợt nhận ra mình đã thiếu sót thế nào khi bỏ quên đoạn tâm sự ở cuối video. Cô bảo cô thích mưa, thích nghe tiếng mưa rơi trên nón lá, rồi ngâm mấy câu trong bài “Giời mưa ở Huế” của Nguyễn Bính.

Nhờ cô mà tôi đọc lại bài “Giời mưa ở Huế” để càng phục ông Bính biết bao nhiêu. Những từ ngữ như “Cố nhân chẳng khóa buồng xuân lại/Vung vãi ân tình khắp đó đây” bây giờ không ai viết nổi nữa. Có viết ra rồi thiên hạ lại bảo ô hay, ân tình mà dùng từ “vung vãi” nghe khiếp quá. Thế nên tôi thích cách dùng từ của văn thơ thời 1930-1945, khi hương xưa vẫn còn nhưng các ông các bà lại dùng từ rất thoải mái, khoáng đạt mà lại bộc lộ hết nỗi niềm của mình thật tự nhiên.

Tự nhiên nên rung được nhiều sự đồng cảm. Đời tôi không giang hồ như ông Bính, nhưng khi đọc hai câu sau đây thì lại lặng cả người

Trôi dạt dám mong gì vấn vít
Sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây

Phép so sánh sòng bài với sòng đời thì không nói làm gì, hay đấy nhưng hay thường thôi. Quan trọng là ông bảo mình thua cả thơ ngây kia. Chả bàn đến bạc tiền, tình yêu, danh vọng, hay thậm chí là sự bình yên. Cái thua lớn nhất trong đời là “thua nhẵn cả thơ ngây.”

Tôi đánh giá rất cao sự thơ ngây.

Thơ ngây không hẳn là một điều tốt, nhưng tôi thích hiểu nó theo nghĩa tốt. Không phải là khờ dại, mà chỉ là thơ ngây. Con người ta còn thơ ngây thì sẽ không để tâm làm chuyện xấu. Con người ta thơ ngây thì sẽ có niềm tin vào chính mình và mọi người chung quanh. Con người ta thơ ngây thì mới giữ được một khoảng cách vừa phải với cuộc đời, đủ gần để nhận thức ngọn cỏ lá cây, nhưng đủ xa để thấy nắng xuyên qua lá không chỉ là trời nắng và chiếc lá.

“Ngây thơ ở với đời người rất lâu, bởi rốt cùng người ta mỗi ngày chỉ có thể bớt ngây thơ đi một chút. Rồi lại có một đêm nào đấy, con nhớ đến ngày xưa, miệng cười không thật tròn vẹn nữa, nhưng nỗi buồn đó lại ngây thơ vô cùng. Giấc ngủ khi ấy đến rất mau, và lòng con sẽ lại an tĩnh.”

Tôi tin có nỗi buồn ngây thơ. Có khi buồn vì chiều mưa thôi. Đơn giản vì mưa. Hoặc chậu hoa mình trồng bị héo. Hoặc mình thiếu một nguyên liệu nấu món ăn mình muốn hôm nay.

Chứ mình không buồn vì tình yêu, buồn đến mức uống rượu mỗi đêm và khóc khi đi trên đường. Chứ mình không buồn vì công việc, cảm giác muốn rời bỏ tất cả để đi đâu đó thật xa. Chứ mình không buồn vì bản thân, mãi mãi không thể thoát ra cái vỏ chật hẹp để sống ngang bằng với mọi người.

Nhưng mà mình lại buồn vì giời mưa ở Huế, vì cuộc đời thật bị phóng to và đập vào mắt.

Thôi thì bây giờ, xin được cùng cô Hoàng Oanh mơ về một ngày mưa ở Huế, nghe tiếng mưa rơi trên nón lá và hát ngân nga một bài. Tôi ghét mưa lắm, nhưng nếu giời mưa ở Huế thì có lẽ sẽ thương.

Giời mưa ở Huế sao buồn thế! 
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày 
Xa xôi ai nhớ mà thương nhớ? 
Mà nhớ mà thương đến thế này! 
Cố nhân chẳng khoá buồng xuân lại 
Vung vãi ân tình khắp đó đây 
Mưa chiều, nắng sớm, người ta bảo 
Cả đến ông giời cũng đổi thay!

Advertisements

2 thoughts on “[Tản mạn] Giời mưa ở Huế

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s