[Truyện ngắn] Tình yêu

Đôi lời mở đầu: Tôi không bao giờ nghĩ truyện ngắn “Trách nhiệm” sẽ có phần hai, phần ba, và bây giờ là phần bốn. Đây chắc chắn là phần cuối cùng. Tôi viết “Nghĩa tình” để cân bằng lại sự đau thương của “Trách nhiệm”, rồi lại viết “Duyên nợ” để đưa mọi thứ trở về điểm khởi đầu. Sự ảo tưởng khiến tình yêu tan nát.

Nhưng tình yêu vẫn là tình yêu. Trách nhiệm, nghĩa tình, và duyên nợ đều là những mảnh ghép của tình yêu, nhưng không có một mảnh ghép nào có thể khiến một mối quan hệ bền vững được. Tình yêu cần tất cả những mảnh ghép ấy. Phần cuối này, tuy ngắn, được viết ra nhằm truyền tải thông điệp đó.

Và trong tình yêu, trong cuộc sống, có thể có thật nhiều nỗi buồn, nhưng vẫn có rất nhiều những khoảnh khắc vui vẻ, hạnh phúc. Tiệc vui chóng tàn, tình yêu mãnh liệt mau chóng phai đi, nhưng nỗi đau dày vò trái tim rồi có lúc cũng sẽ nhạt dần.

Tất cả chúng ta đều muốn một happy ending, một cái kết hạnh phúc. Hạnh phúc không phải là điểm dừng, nhưng nỗi buồn cũng thế. Không thể vui mãi, không thể buồn hoài, vì cảm xúc là khoảnh khắc. Tôi tin mình viết ra phần cuối này không phải để xoa dịu tinh thần bản thân, mà đơn giản vì câu chuyện này xứng đáng một cái “kết” tròn vẹn. Không vui. Không buồn. Chỉ đơn giản là một chuỗi những khoảnh khắc tiếp sau, khi mà tất cả những nhân vật nhìn về quá khứ, nắm chặt hiện thực, và có lòng tin về tương lai.

Rồi có lúc, bỗng ta yêu mối tình thơ.

Những phần trước trong chuỗi truyện ngắn “Tình yêu”.

Trách nhiệm

Nghĩa tình

Duyên nợ

  Continue reading

[Tản mạn] tưởng tượng

Sau đợt quắn quéo vì Deadpool năm ngoái và Wonder Woman năm nay, mình khá trông chờ  Spiderman: Homecoming. Lúc xem xong, về nhà mở một fanmade trailer phim Spideypool tự dưng thấy buồn kinh khủng.

Từ nhỏ đến giờ, mình luôn thích những câu chuyện. Mình thích tưởng tượng. Thích những suy nghĩ vẩn vơ về một thế giới khác, về những khả năng siêu nhiên, về những mối tình trai tuyệt đẹp. Nhưng chả bao giờ được thấy một điều gì đó hiện thực hóa một tí nào cả. Phim superhero mà gay thì chắc chắn không có rồi, nếu có chắc chắn cũng làm không tốt. Những cặp đôi mình tưởng tượng gán ghép thì sẽ chẳng bao giờ có gì ngoài những fanart hay fanmade video cả.

Hai mươi lăm tuổi rồi, tưởng tượng cũng nhiều rồi, mọi thứ chỉ dừng lại ở đó thôi.

Nghe tin Yoochun sắp lấy vợ, không hiểu sao lại lôi fanfic cũ ra đọc. Thích nhất là tình cảm của Yoosu trong Lily of the Valley, Parallel, và Captured của Mắm Béo ngày xưa. Không hiểu sao lại thấy tình cảm đó đôi khi còn dễ thương hơn cả Yunjae.

Nhưng hiện thực thì không phải như thế. Junsu đã từng có bạn gái. Yoochun sắp lấy vợ. Ngay cả Yunjae cũng chẳng là cái méo gì cả. Jaejoong từng phát ngôn vô cùng thiếu não về chuyện phụ nữ mang thai. Yunho thì chắc là gay, nhưng có khi là bottom tìm người đè.

Thế giới tưởng tượng rộng lớn vô cùng, nghĩ được cái gì là nó sẽ thành như thế đấy. Nhưng thế giới ấy cũng nhỏ bé vô cùng. Một tiếng còi xe. Một tiếng chuông điện thoại. Một vài mẩu tin tức. Vậy là đủ để dập tắt trí tưởng tượng.

Nếu vẫn còn là một cậu bé trung học ngày xưa, chuyện tưởng tượng này cũng chả là vấn đề gì. Nhưng bây giờ, đi làm, buồn chuyện cơm áo gạo tiền, mới thấy ghét trí tưởng tượng của mình kinh khủng. Toàn nghĩ ra những thứ gì đâu, chẳng chịu nghĩ như một người lớn gì cả. Những chuyện vẩn vơ rồi sẽ không đi đến đâu, chả biết bắt đầu từ đâu và không hề biết kết thúc như thế nào. Vô bổ. Phí thời gian. Không bao giờ hiện thực hóa được.

Vậy mà vẫn cứ tưởng tượng.

Thế nên các em nào còn mài đũng quần trên ghế nhà trường, nếu có mơ thì hãy làm gì đó cụ thể về giấc mơ của mình. Em thích ghép phim Spideypool thì em nên học thêm về điện ảnh, biết đâu sau này lớn lên em trở thành đạo diễn thành công, em sẽ là người đầu tiên quay phim Marvel có nhân vật chính là gay thì sao?

Xin tặng thêm cho các em một động lực ở đây.

Đừng chỉ tưởng tượng thôi, vì sau khi đã qua một thời điểm nào đó trong cuộc đời, mọi thứ sẽ chỉ dừng lại ở chuyện tưởng tượng. Và tiếng còi xe kéo em trở về thực tại buồn biết bao nhiêu.

[Thơ] đò

ngày hai mươi sáu tháng năm năm hai nghìn mười bảy

em đứng nhìn từ trên xuống
thấy mình quỳ ở bờ sông
anh dừng đò và chờ đợi
em mở mắt hóa thành không

nhưng không!

cây xanh ai trồng
lớn phao lớn phổng
tuổi hồng còn giữ
hoa tím đầu thư

đôi mắt anh rưng rưng
em nhìn và khiếp hãi
vút qua bờ qua bãi
đôi cánh vải anh may

em say
sống này
anh tắm
sông đây

anh ngày xưa là em hôm nay
những bước đi sẽ còn đổi khác
trên tươi mới những dòng hoan lạc
phụ bạc anh lặng lẽ lái đò

có nhiều khi
em vẫn lo
ấp mộng này
nở thành tro

[Thơ] tàu

ngày mười bốn tháng năm năm hai nghìn mười bảy

những chuyến tàu đi mãi
đành phải quay đầu đi về hướng ngược lại
mặc toa cuối cùng chạy vút phía sau

thuở bé chưa biết những con tàu
đã thấy buồn những thước phim khuôn sáo
có người chia tay đòi khóc nháo
có kẻ chân thành đuổi chạy theo

mỗi đoạn cảm tình là một lần thả neo
khi lìa đi thuyền sẽ buồn dang dở
bến ngóng đợi sẽ ngồi than thở
biển mặn mà nước mắt nằm mơ

những giấc mơ của những con tàu
toa nối toa không bao giờ chấm dứt
bánh ma sát trên đường ray cắn rứt
những nỗi niềm đánh thức mưa ngâu

mưa rơi trên những mái sầu
nhìn tàu đi mãi mà cầu thôi mưa

[Tản mạn] Giời mưa ở Huế

Mấy hôm nay nghe lại bài “Mưa trên phố Huế” do cô Hoàng Oanh hát, tôi chợt nhận ra mình đã thiếu sót thế nào khi bỏ quên đoạn tâm sự ở cuối video. Cô bảo cô thích mưa, thích nghe tiếng mưa rơi trên nón lá, rồi ngâm mấy câu trong bài “Giời mưa ở Huế” của Nguyễn Bính.

Nhờ cô mà tôi đọc lại bài “Giời mưa ở Huế” để càng phục ông Bính biết bao nhiêu. Những từ ngữ như “Cố nhân chẳng khóa buồng xuân lại/Vung vãi ân tình khắp đó đây” bây giờ không ai viết nổi nữa. Có viết ra rồi thiên hạ lại bảo ô hay, ân tình mà dùng từ “vung vãi” nghe khiếp quá. Thế nên tôi thích cách dùng từ của văn thơ thời 1930-1945, khi hương xưa vẫn còn nhưng các ông các bà lại dùng từ rất thoải mái, khoáng đạt mà lại bộc lộ hết nỗi niềm của mình thật tự nhiên.

Tự nhiên nên rung được nhiều sự đồng cảm. Đời tôi không giang hồ như ông Bính, nhưng khi đọc hai câu sau đây thì lại lặng cả người

Trôi dạt dám mong gì vấn vít
Sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây

Phép so sánh sòng bài với sòng đời thì không nói làm gì, hay đấy nhưng hay thường thôi. Quan trọng là ông bảo mình thua cả thơ ngây kia. Chả bàn đến bạc tiền, tình yêu, danh vọng, hay thậm chí là sự bình yên. Cái thua lớn nhất trong đời là “thua nhẵn cả thơ ngây.”

Tôi đánh giá rất cao sự thơ ngây.

Thơ ngây không hẳn là một điều tốt, nhưng tôi thích hiểu nó theo nghĩa tốt. Không phải là khờ dại, mà chỉ là thơ ngây. Con người ta còn thơ ngây thì sẽ không để tâm làm chuyện xấu. Con người ta thơ ngây thì sẽ có niềm tin vào chính mình và mọi người chung quanh. Con người ta thơ ngây thì mới giữ được một khoảng cách vừa phải với cuộc đời, đủ gần để nhận thức ngọn cỏ lá cây, nhưng đủ xa để thấy nắng xuyên qua lá không chỉ là trời nắng và chiếc lá.

“Ngây thơ ở với đời người rất lâu, bởi rốt cùng người ta mỗi ngày chỉ có thể bớt ngây thơ đi một chút. Rồi lại có một đêm nào đấy, con nhớ đến ngày xưa, miệng cười không thật tròn vẹn nữa, nhưng nỗi buồn đó lại ngây thơ vô cùng. Giấc ngủ khi ấy đến rất mau, và lòng con sẽ lại an tĩnh.”

Tôi tin có nỗi buồn ngây thơ. Có khi buồn vì chiều mưa thôi. Đơn giản vì mưa. Hoặc chậu hoa mình trồng bị héo. Hoặc mình thiếu một nguyên liệu nấu món ăn mình muốn hôm nay.

Chứ mình không buồn vì tình yêu, buồn đến mức uống rượu mỗi đêm và khóc khi đi trên đường. Chứ mình không buồn vì công việc, cảm giác muốn rời bỏ tất cả để đi đâu đó thật xa. Chứ mình không buồn vì bản thân, mãi mãi không thể thoát ra cái vỏ chật hẹp để sống ngang bằng với mọi người.

Nhưng mà mình lại buồn vì giời mưa ở Huế, vì cuộc đời thật bị phóng to và đập vào mắt.

Thôi thì bây giờ, xin được cùng cô Hoàng Oanh mơ về một ngày mưa ở Huế, nghe tiếng mưa rơi trên nón lá và hát ngân nga một bài. Tôi ghét mưa lắm, nhưng nếu giời mưa ở Huế thì có lẽ sẽ thương.

Giời mưa ở Huế sao buồn thế! 
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày 
Xa xôi ai nhớ mà thương nhớ? 
Mà nhớ mà thương đến thế này! 
Cố nhân chẳng khoá buồng xuân lại 
Vung vãi ân tình khắp đó đây 
Mưa chiều, nắng sớm, người ta bảo 
Cả đến ông giời cũng đổi thay!