[Thơ] cuối cùng

cuối cùng cũng chẳng còn chi
cuối cùng cũng chẳng còn gì đâu em
cuối cùng duyên đã kéo rèm
cuối cùng anh với màn đêm một mình

cuối cùng cũng chỉ lặng thinh
mơ hồ tưởng nhớ bóng hình hôm nao
cuối cùng chẳng có câu chào
ra đi theo với trăng sao vợi vời

cuối cùng cũng chỉ thế thôi
còn gì mà để bồi hồi nhớ thương
cuối cùng cũng chẳng vấn vương
người đi người ở nẻo đường chia đôi

cuối cùng thôi đã thôi rồi
em cho anh gửi một lời trối trăng
theo về một chốn sương giăng
nhắn cùng mây gió bảo rằng anh đi

cuối cùng sau lúc phân ly
em ơi đừng tiếc nuối gì nghe em
đoạn đường anh đã cùng em
dẫu rằng buồn khổ cũng kèm sướng vui

cuối cùng thôi chớ ngậm ngùi
trèo lên cây bưởi ngửi mùi khóc tang
giời ơi một bước sang ngang
thuyền ra đến giữa tràng giang chẳng còn

tim son rồi phải héo mòn
miệng cười em nhớ giữ tròn trên môi
bởi vì mình dẫu chia phôi
chúng ta đâu phải một đôi cuối cùng

[Tản mạn] Nhan sắc

Không có gì quý hơn nhan sắc.

Thật đấy, không đùa đâu, bởi vì đẹp là có tất cả. Tôi hay đùa rằng người đẹp có những nỗi khổ của người đẹp, còn người xấu cũng có cùng những nỗi khổ ấy cộng thêm một nỗi khổ nữa là…xấu. Hồng nhan bạc phận thì nàng gái đẹp Thúy Kiều vẫn sống đấy thôi, còn chàng trai xấu Trương Chi thì phải gieo mình xuống dòng Tiêu Tương.

Còn có gì khiến người ta ganh tị hơn cái đẹp? Đẹp thì không chỉ có tình yêu, tình bạn, danh lợi, mà còn cả niềm hạnh phúc khi nhìn vào gương nữa. Một người đẹp khi bước vào một bữa tiệc, ai cũng nhìn người đó cả, và sự chú ý này là một đặc ân lớn lao trong xã hội. Không chỉ có tình yêu đâu, đãi ngộ đặc biệt có thể đến từ các bậc cha chú, ông bà hàng xóm, trẻ con trong dòng họ, cô bồi bàn trong hàng mỳ, anh soát vé ở nhà ga, và người dưng nước lã ngoài đường nữa.

Xin lỗi phải nói thẳng, chỉ có người đẹp và biết mình đẹp mới (giả vờ) than rằng hồng nhan bạc phận. Anh đẹp trai, cô đẹp gái đâu biết rằng trăm nghìn người khác ngoài anh chị phải…bạc nhan bạc phận. Đời là bể khổ mà, bọn cá xấu xí chúng tôi cũng lo cơm áo gạo tiền thôi, thậm chí còn phải lo hơn anh chị nữa, vì có ai giúp đỡ chúng tôi đâu. Khi buồn khổ quá, chúng tôi cũng chả có nhiều bạn bè để thở than, vì bọn họ bám theo anh chị cả rồi. Còn nếu anh chị bảo khổ vì đẹp quá bị nhiều người đuổi theo, thì bây giờ anh chị thử không còn ai quan tâm nữa xem?

Ôi sao mình đã xấu mà còn cay cú thế chứ lại.

Một người đẹp thì mặc định là được yêu thương rồi. Có nhiều bạn trẻ thích diễn viên, ca sĩ đẹp trai đẹp gái luôn miệng bảo rằng tôi thích anh này, chị kia vì họ tài năng, tốt tính chứ không hẳn vì họ đẹp. Nhưng bao nhiêu người khác tài năng, tốt tính sao bạn không thích? Bạn thích một người đầu tiên vì đẹp, và khi nghe người ấy hát, xem người ấy diễn, bạn đã thầm cộng một hai điểm vào tài năng, đức độ của họ rồi. Ừ thì họ cũng tài, cũng giỏi, cũng tốt, nhưng nhan sắc mới là mũi tên trúng hồng tâm.

Song, cái điều khiến tôi cay cú nhất chính là…bản thân mình cũng mê cái đẹp lắm. Ai mà không mê, gái đẹp mình mê một, trai đẹp mình mê mười. Chả phải mong muốn yêu họ hay gì cả, chỉ là nhìn mát con mắt mình thôi. Cái nét thanh tú, mà đặc biệt là ở đàn ông, khiến mình say mê không dứt được. Tuổi xuân của nhan sắc không kéo dài, nhưng càng ngắn lại càng khiến mình tiếc thương. Tiếc thương nhất là nhan sắc của những cậu trai thanh tú một thuở mười mấy đôi mươi, sau ba mươi thì lại…không thể nào giữ được. Có thể cậu ta vẫn đẹp, nhưng chỉ là kiểu phong trần thông thường thôi, không còn vẻ nhu hòa xanh mát thời tuổi trẻ nữa.

Nếu không nói đến vẻ thanh tú của trai trẻ thì sự đẹp trai thông thường của đàn ông thực chất chỉ gói gọn trong hai chữ cao ráo. Nhiều khi mắt mũi miệng của chàng trai này chả có gì đặc biệt đâu, nhưng chỉ cần cậu ta cao thôi, cậu ta đã thắng nhiều chàng trai khác rồi. Thậm chí, một người có gương mặt đẹp nhưng thấp hơn bình thường một chút sẽ bị xem là xấu, là kém, là quê mùa, phèn chát. Đối với đàn ông, thậm chí là trong cộng đồng đồng tính nam, mọi người vẫn bị ám ảnh rất nặng bởi chiều cao. Mà thời đại bây giờ, có lẽ phải mét tám mới được xem là tương đối cao ráo. Có người bảo bây giờ mét bảy nhăm cũng gọi là thấp, tôi đứng ngay đấy nghe xong bèn tự nhủ thôi chết rồi, mình quy tròn quy vuông quy méo mó cây thước thì còn chưa mét bảy. Chả biết gọi mình là cái gì?

Có lẽ ông giời cho mình phần số là…đứng bên ngoài cuộc đua nhan sắc để thưởng thức trai xinh gái đẹp mà thôi. Nếu được hỏi thật lòng kiếp sau muốn được cái gì, tôi xin dõng dạc trả lời rằng ước mình đẹp. Xin đừng bảo đẹp tấm lòng mới là quan trọng, bởi có tấm lòng đẹp, khoan dung, thương người là điều kiện cần phải có cho tất cả mọi người, kể cả ngoại hình xấu hay đẹp – nói cách khác, tâm hồn đẹp là điều hiển nhiên mà mọi người có nghĩa vụ phải hướng tới.

Còn chiều cao và gương mặt thì…đành hướng đến kiếp sau.

[Thơ] nghèo

nhiều khi em nghĩ đến tiền
ruột gan héo úa nối liền tim đau
cảnh nhà thiếu trước hụt sau
con thơ đòi sữa, ốm lâu chưa lành

thằng nhớn thì cứ đành hanh
nhìn theo chúng bạn tập tành kêu ca
cái hĩm thì cứ khóc la
dỗ dành thì vẫn inh nhà sớm hôm

miếng cà chấm với mắm tôm
cũng đành thay thịt đưa cơm vào mồm
cả ngày mặt cúi lưng khom
họa hoằn được bữa cá om đậm đà

anh sầu đến mức bê tha
rượu chè đàn đúm cười khà cho quên
em thơ thẩn ước lên tiên
bay rời trần thế chả phiền chồng con

nhưng giời hỡi cứ héo mòn
nhìn mình trong mặt nước sông bàng hoàng
xưa kia dáng đứng hiên ngang
bây giờ vai rút hai hàng gánh đau

gánh bể khổ gánh sông sầu
gánh chồng con gánh cả bầu trời đen
gánh mưa ướt cả mặt hèn
gánh đời tan nát gánh đèn hắt hiu

con ơi con ngủ thiu thiu
bố ngồi trông cảnh tiêu điều mà than
con ơi đông kéo cơn hàn
bố thay chăn ấm ngồi đan mộng dài

bao giờ cho đến ngày mai
bữa ăn không phải thở dài lo toan
áo chăn không phải vá hoài
cửa nhà êm ấm trong ngoài yên vui

[Thơ] mua

ba đồng một mớ đàn ông
tôi thì có mảnh tim hồng này thôi
tình duyên ai tính lãi lời
biết đâu ai hớ ai hời mà than

cho tôi mua chịu một lần
tôi cầm cho bác một phần tim tôi
nợ nần không dám lôi thôi
bác thương thì nghĩ xong rồi mà biên

mua anh xác thịt rẻ tiền
mua anh miếng bánh ăn liền hôm nay
mua anh lòng dễ đổi thay
mua anh chiếc áo gió bay qua cầu

mua anh não ở trên đầu
giời mưa biết trú vào đâu là lành
mua anh không thích đành hanh
tay đôi không cãi vòng quanh nửa giờ

mua anh nửa vực nửa ngờ
mua anh dò xét chực chờ gổ gây
mua anh lơ đãng thơ ngây
mua anh quên cả tháng ngày bên nhau

mua anh tay nắm thật mau
tuyết mưa cũng chả buông câu dỗi hờn
mua anh không đuổi không vờn
khi yêu thì cứ một lời bảo yêu

mua anh miệng lưỡi luôn điêu
mua anh thật ít dối nhiều thành quen
mua anh thêm cả tính hèn
mua anh tay đánh tay chèn cửa ra

mua anh tay giữ đóa hoa
cười mang nắng đến hiên nhà ngày mưa
mua anh cởi áo rồi đưa
chia đôi phần rét, lũy thừa phần yêu

mua gì để được phiêu diêu
mua gì để được tình yêu cả đời
mua gì để được món hời
mua gì để được một lời

yêu em

[Tản mạn] Làm gay khó đấy, phải đâu chuyện đùa

Khi đọc những tác phẩm viết về quan hệ đồng tính nam, các bạn nữ có lẽ sẽ ít hình dung những mặt không đẹp, không “mỹ” lắm của “đam mỹ.” Có thể là các bạn đã thử tìm hiểu qua, nhưng chưa trải nghiệm thì rất khó để hiểu được. Tôi nghĩ hiểu rồi thì sự ủng hộ và yêu thích sẽ lý trí hơn, thế nên bài viết này là để mong các bạn…yêu gay hơn chút nữa nhé.

Continue reading “[Tản mạn] Làm gay khó đấy, phải đâu chuyện đùa”